Friday, 27 September 2013

Ngứa mồm một tí về đồng chí Trần Ngọc Thịnh nhân vụ đồng chí Huyền Chíp

Có lẽ tại tớ là đàn ông nên tớ nhìn cái mặt đồng chí chàng này ở đây mà thấy ghét (về mặt tướng học) và ngứa mắt nên quyết định phang vài nhát, mặc dù biết rằng việc phang này của tớ cũng rách việc và đểu như việc đồng chí chàng này phang đồng chí Huyền Chíp, cũng đều chẳng có gì hay ho cả. (À quên, cũng là thực hiện lời xui của đồng chí em hôm trước bảo tớ viết về đề tài xã hội nữa).

1. Anh chàng Thịnh nói: "Tôi đã trả lời nghi vấn này trên Facebook Page của mình. Tôi xin nói lại là tôi mới biết bạn Huyền Chip từ sau buổi họp báo hôm 19/9/2013 ở Hà Nội nên không có gì là ân oán quá khứ để mà trả thù. Tôi và nhiều độc giả đã rất bao dung khi cho em cơ hội giải thích và trình bày tại 2 buổi họp báo, nhưng bạn Huyền Chip đã thể hiện một thái độ hết sức vô lễ, thiếu văn hóa và quan trọng hơn cả là thách thức dư luận. Việc bạn ấy cố tình thách thức dư luận là điều khiến tôi cảm thấy bất bình nhất. Tôi muốn làm việc này để cho Huyền hiểu được mà trưởng thành hơn."
Tớ bình luận: Tranh luận mà phải mượn đến tay chính quyền để can thiệp để giết người ta thì thật là khốn. Dù người ta có vô lễ (với ai? anh là bố người ta chắc?), thiếu văn hóa, thách thức dư luận, nếu không tiêu hóa được thì hãy chửi lại, mà nếu không đủ gan, đủ khốn như người ta để chửi lại thì rút lui đi, hay làm như AQ là chửi thầm trong bụng thôi. Anh là cái thá gì mà bao với chẳng dung? Anh là cái thá gì mà có nghĩa vụ và trách nhiệm làm người ta trưởng thành hơn? Thằng khốn vô lễ!

2. Anh chàng Thịnh nói: "Tôi nghĩ có 2 cụm từ khi nói về Huyền Chip làm những người hâm mộ bạn ấy bị mê muội.

Cụm từ thứ nhất là "truyền cảm hứng". Mọi người cứ thấy truyền cảm hứng là cổ vũ, nhưng sao không hỏi là truyền cảm hứng cái gì? Tôi không phản đối việc đi du lịch khám phá, nhưng hãy nhìn lại đất nước mình. Đất nước còn nghèo, mà chỉ lo hưởng thụ, với đi du lịch, các bạn trẻ không lo học hành, chi lo ăn chơi thì làm sao đất nước khá lên. ​​Nhìn sang các nước giàu có, họ học tập và làm việc chăm chỉ để rồi lúc đó mới đi du lịch, hưởng thụ khám phá thế giới. Đất nước họ giàu có, Tây ba lô với khoản trợ cấp thất nghiệp còn thừa tiền để sống thoải mái ở Việt Nam, còn chúng ta thì sao, chưa lo làm giàu đã lo hưởng thụ. Tôi thấy Huyền Chip đi du lịch khi không có tiền, phải sang đó làm việc chui lủi, rồi phạm pháp chỉ để thỏa mãn cái sự tò mò, thích trải nghiệm của tuổi trẻ thì việc "truyền cảm hứng" đó cần phải soi xét lại.

Cụm từ thứ hai là "dám nghĩ, dám làm". Giống như cụm từ trên mọi người cứ thấy ai "dám nghĩ, dám làm" là thần tượng. Không thấy ai trong số đó tự hỏi dám nghĩ cái gì? dám làm cái gì?  Huyền Chip thừa nhận vượt biên trái phép, rồi cư trú bất hợp pháp ở Malawi, rồi làm việc với visa du lịch không có working permit như thế, toàn là việc phạm pháp nghiêm trọng như thế. Từ khi nào một thanh niên phạm pháp trở thành hình mẫu thanh niên vì dám nghĩ dám làm? Dám nghĩ, dám làm thì nó cũng phải là nghĩ cái gì và làm cái gì chứ? Nếu Huyền Chip dám nghĩ chuyện có ích, dám làm việc có ích cho xã hội thì đáng khen. Đây là dám nghĩ tới việc trốn vé, làm giả giấy tờ, vượt biên để tiết kiệm tiền, để trải nghiệm và dám làm nó bất chấp hậu quả nghiêm trọng thế nào thì có gì để độc giả ngưỡng mộ. "


Tớ bình luận: Đất nước nghèo thì không được đi du lịch à? Những thằng bỏ học ngang đều là bọn vất đi hết à? Đã làm khảo sát để biết trong bọn Tây ba lô, có bao thằng học tập và làm việc chăm chỉ rồi mới đi du lịch chưa mà nói chắc vậy? Hưởng thụ hay du lịch là quyết định và sở thích riêng của mỗi người, nói thế ngang với khuyến nghị Tổng cục Du lịch và các công ty lữ hành du lịch là phải xem xét, lọc ra ngay từ đầu bọn nào không thích học hành mà chỉ thích rong chơi, du lịch bằng tiền túi, để cấm chúng nó đi chơi với lý do là để tiền và công sức ở lại mà làm giàu cho đất nước đã rồi mới được đi à? "Truyền cảm hứng" đi du lịch, mạo hiểm, khám phá chứ không phải là truyền cảm hứng phạm pháp, chui lủi. Tớ thấy cháu gì đó, hình như là Ngân Thỏ nói đúng đấy, đại loại em trong sáng nhưng những cái đầu nhìn em không trong sáng nên mới thấy nó dung tục, hở hang.

Tương tự như "truyền cảm hứng", cụm từ "dám nghĩ dám làm" hình như đều là của anh chàng này nhét vào mồm nạn nhân Huyền Chíp, chứ có lẽ bản thân đồng chí Huyền Chíp không gọi hành động của mình là dám nghĩ dám làm, để rồi đồng chí Thịnh này có cái lý do mà suy diễn, quy chụp như bọn bần nông quy chụp địa chủ. Cả 2 cái đoạn trên, anh chàng Thịnh đều dùng kiểu diễn đạt đao to búa lớn, mượn cái nọ cái kia để tăng trọng lượng cho lời kết tội bọn địa chủ của mình. Thật khốn!

3. Anh chàng Thịnh nói: "Không, nếu tác giả ghi ngay từ đầu đây là cuốn tiểu thuyết hay có yếu tố hư cấu thì không ai đòi hỏi phải thật. Nhưng tác giả mô tả nó là nhật ký hành trình thì tính chân thực phải đặt lên hàng đầu. Trong sách có nhiều tình tiết rất phi lý. Ví dụ, Huyền Chip bị xe máy chạy 100km/h (làm sao bạn ấy chắc tốc độ xe máy chạy thế) đâm vào gãy ống đồng mà 3 tuần sau có thể chạy nhảy, leo núi thì sự thật là 0% chứ không được nổi 1%. Hoặc là không có trình độ, mới tốt nghiệp cấp 3, sử dụng visa du lịch ngắn ngày, không có kinh nghiệm làm việc, không biết tiếng bản địa mà có thể xin được việc 150USD/tuần ở một nước châu Phi nghèo hơn Việt Nam rất nhiều, với tỷ lệ thất nghiệp đang lên tới 50% thì khó mà tin được. ​"

Tớ bình luận: Anh chàng Thịnh này moi đâu ra cái luật rằng nhật ký hành trình (nhất là của một kẻ vô danh tiểu tốt) phải đặt tính chân thực lên hàng đầu vậy, không được có một chi tiết nào hư cấu hoặc không chính xác (vì lý do khách quan chẳng hạn; ví dụ như vì ảo ảnh trên sa mạc nên Huyền Chíp nhầm tưởng xe máy chạy đâu đó khoảng 90km/h thành 100km/h)?

Nước nghèo, thất nghiệp lớn chẳng nhẽ có nghĩa là hoàn toàn không có cơ hội việc làm cho người nước ngoài ư? Thế anh chàng Thịn có thử tưởng tượng rằng biết đâu cái song bạc ở Châu Phi ấy lại khoái em Huyền vì là da vàng mũi tẹt, nhất là người VN là cái giống người lạ ít thấy ở nơi đó nên quyết định tuyển vào làm khỉ mua vui cho khách thì sao? Sao trí tưởng tượng lại nghèo nàn để rồi nghĩ rằng không thể có chuyện như vậy được nên mới quy chụp người ta thế?

4. Anh chàng Thịnh nói: "Tôi không chèn ép ai cả, cái tôi làm là để tìm sự thật không chỉ riêng tôi mà rất nhiều độc giả mong đợi. Nếu Huyền Chip không ngoan cố, không thách thức thì sẽ chẳng có việc này. Đây là việc vạn bất đắc dĩ. Và cũng xin nói lại cho rõ, đây là một kiến nghị để mời cơ quan chức năng vào cuộc làm rõ vì tranh luận không thể kết thúc khi Huyền Chip liên tục từ chối. Đây không phải là kiện tụng mà có thể coi là chèn ép. Còn về mạng xã hội, tôi muốn dùng mạng xã hội để có thể truyền đạt thông điệp của mình với mọi người. Quyền lựa chọn là của các bạn, tôi chỉ cảnh báo và đưa ra các lựa chọn mà thôi.​​"

Tớ bình luận: Như tớ nói ở đoạn đầu, cãi/đánh nhau không được nên mượn tay kẻ khác giết đối thủ là tư cách của những thằng hèn/khốn hoặc là của bọn du thủ du thực. Lại còn mượn tay của mạng xã hội để đánh hội đồng, giết một cá nhân (vô danh tiểu tốt, hoặc luôn muốn em ấy vô danh tiểu tốt như vậy) nữa. Khốn không để đâu cho hết.

5. Anh chàng Thịnh nói: "Đây là những lỗi ngụy biện hết sức phổ biến mà những ai ​​bênh vực huyền Chip thường xuyên vào Facebook Page của tôi để tham gia tranh luận. Thứ nhất, nếu coi Huyền Chip là một đầu bếp, thì cuốn sách của cô ta là một món ăn. Độc giả là thực khách sẽ là người nói xem món ăn đó ngon hay dở. Do vậy, để nhận xét một món ăn, chả lẽ thực khách phải trở thành đầu bếp?

Như đã nói ở trên, tôi chỉ bắt đầu biết và quan tâm tới Huyền Chip từ vụ họp báo, trước cái status không chủ ngữ và đầy tính hăm dọa, tôi đã đi dự họp báo xem tác giả công bố sự thật như thế nào. Và từ đó tôi mới theo dõi vụ này đến giờ, trước đó tôi không quan tâm tới Huyền Chip và sách của bạn ấy. Còn việc cho rằng đi tìm sự thật, đi tìm chân lý, đưa ra những bằng chứng cụ thể, xác thực là hẹp hòi, là ích kỷ thì đó là một sự ngụy biện theo kiểu công kích cá nhân nhằm bao che cho sự đuối lý."


Tớ bình luận: Tại sao anh chàng Thịnh này không để độc giả/thực khách tự thưởng thức món ăn của đầu bếp Huyền mà cứ phải chõ mồm vào la lên rằng đấy là món dở lắm, đừng có ăn?

Nói thật là tớ thấy cái việc anh chàng này, cũng như nhiều người khác, đi dự họp báo công bố sự thật đã là rách việc lắm rồi. Nhưng thôi, đó là quyền của anh chàng. Tớ không thể dùng sức mạnh của cộng đồng mạng (đánh hội đồng) hay chính quyền để buộc tội anh chàng này là không lo làm ăn xây dựng đất nước cho giàu mạnh đã rồi hãy nghĩ đến, hãy rách việc đi chọc mũi vào việc của người khác.

Chuyện tranh luận đuối lý hay không, thì đúng là có thể có xảy ra. Nhưng không mấy ai thừa nhận là mình đuối lý (kể cả tranh luận tranh cử tổng thong, khi một bên đuối lý, nhưng không ai nói tôi sai rồi, anh đúng rồi, mà vẫn phải nói một cái gì đó vớt vát, và khán giả sẽ là người bỏ phiếu) nên giả dụ đồng chí Huyền có thấy mình sai, đuối lý nhưng không thừa nhận (nhất là không có một quan tòa phân xử ai đúng ai sai) thì cũng không thể nói thế là không thể chấp nhận được, và phải tìm cách triệt cho bằng chết vì can tội biết là ngu còn tỏ ra nguy hiểm (câu đi mượn)!

6. Anh chàng Thịnh nói: "Nhà báo Minh Trí bên báo Công an Nhân dân là nhà báo đầu tiên đặt ra nghi vấn về cuốn sách này. Tôi hy vọng tôi là người cuối cùng phải làm việc đó. Tôi tin là với những bằng chứng và lý lẽ đã trình bày trong thư kiến nghị, Cục xuất bản sẽ đứng về phía tôi và đông đảo độc giả chờ mong sự thật. "

Tớ bình luận: Sao lại có cái kiểu lôi người khác vào dọa khỉ, chia lửa với mình vậy nhỉ? Lại khốn nữa rồi!

Tóm lại, tớ phải thừa nhận thêm rằng tờ rất rách việc và khốn nạn khi chõ mồm vào chuyện của 2 anh chị này, nhưng phải thành thật mà nói rằng tớ thấy anh chàng Thịnh này khốn quá nên ngứa không chịu nổi. Nói thêm rằng, tớ đọc xong mà chẳng biết anh chàng này là ai, mãi cho đến khi đọc mấy cái comment bên dưới thì mới biết anh chàng này cũng từng được học bổng du học Mỹ. Thôi, tớ không bình luận thêm về chi tiết này nữa kẻo mọi người bảo tớ ghen ăn tức ở.








Một số nghiên cứu bằng tiếng Anh của tớ

(Một số bài không download được. Bạn đọc có nhu cầu thì bảo tớ nhé)

19. Yang, Chih-Hai, Ramstetter, Eric D., Tsaur, Jen-Ruey, and Phan Minh Ngoc, 2015, "Openness, Ownership, and Regional Economic Growth in Vietnam", Emerging Markets Finance and Trade, Vol. 51, Supplement 1, 2015 (Mar).
http://www.tandfonline.com/doi/abs/10.1080/1540496X.2014.998886#.Ve7he3kVjIU

18. Ramstetter, Eric D. and Phan Minh Ngoc, 2013, 'Productivity, Ownership, and Producer Concentration in Transition: Further Evidence from Vietnamese Manufacturing', Journal of Asian Economics, Vol. 25, Apr 2013,
http://www.sciencedirect.com/science/article/pii/S1049007812001170.

17. Ramstetter, Eric D. and Phan Minh Ngoc, 2011, 'Productivity, Ownership, and Producer Concentration in Transition: Further Evidence from Vietnamese Manufacturing', ESRI Discussion Paper Series No.278, Economic and Social Research Institute, Cabinet Office, Tokyo, Japan. (http://www.esri.go.jp/en/archive/e_dis/abstract/e_dis278-e.html)

16. Phan, Minh Ngoc and Eric D. Ramstetter, 2009, ‘Foreign Ownership and Exports in Vietnamese Manufacturing’, Singapore Economic Review, Vol. 54, Issue 04.
(http://econpapers.repec.org/article/wsiserxxx/v_3a54_3ay_3a2009_3ai_3a04_3ap_3a569-588.htm)

15. Phan, Minh Ngoc, 2008. ‘The Roles of Capital and Technological Progress in Vietnam’s Economic Growth’, Journal of Economic Studies, Vol. 32, No. 2.
(http://www.emeraldinsight.com/journals.htm?articleid=1724281)

14. Phan, Minh Ngoc, 2008. ‘Sources of Vietnam’s Economic Growth’, Progress in Development Studies, Vol. 8, No. 3.
(http://pdj.sagepub.com/content/8/3.toc)

13. Ramstetter, Eric D. and Phan Minh Ngoc, 2008. 'Productivity, Ownership, and Producer Concentration in Transition: Evidence from Vietnamese Manufacturing’, Working Paper 2008-04, Kitakyushu: International Centre for the Study of East Asian Development.
(http://www.icsead.or.jp/7publication/wp2008a_e.html#04)

12. Ramstetter, Eric D. and Phan Minh Ngoc, 2007. ‘Employee Compensation, Ownership, and Producer Concentration in Vietnam’s Manufacturing Industries’, Working Paper 2007-07, Kitakyushu: International Centre for the Study of East Asian Development.
(www.icsead.or.jp/7publication/wp2007a_e.html)

11. Ramstetter, Eric D. and Phan Minh Ngoc, 2007. ‘Changes in Ownership and Producer Concentration after the Implementation of Vietnam’s Enterprise Law’, Working Paper 2007-06, Kitakyushu: International Centre for the Study of East Asian Development.
(http://www.icsead.or.jp/7publication/wp2007a_e.html#06)

10. Phan, Minh Ngoc and Eric D. Ramstetter, 2006. ‘Economic Growth, Trade, and Multinational Presence in Vietnam's Provinces’, Working Paper 2006-18, Kitakyushu: International Centre for the Study of East Asian Development. Also presented in the 10th Convention of the East Asian Economic Association, Nov. 18-19, 2006, Beijing.
(http://www.icsead.or.jp/7publication/wp2006a_e.html#18)

9. Phan, Minh Ngoc, Nguyen Thi Phuong Anh, Phan Thuy Nga, and Shigeru Uchida, 2005. ‘Effects of Cyclical Movements of Foreign Currencies’ Interest Rates and Exchange Rates on the Vietnamese Currency’s Interest and Exchange Rates’. Asian Business & Management, Vol. 4, No.3.
(http://www.palgrave-journals.com/abm/journal/v4/n3/abs/9200134a.html)

8. Phan, Minh Ngoc and Eric D. Ramstetter, 2004. ‘Foreign Multinationals and Local Firms in Vietnam's Economic Transition’. Asian Economic Journal, Vol.18, No.4.
(http://ideas.repec.org/a/bla/asiaec/v18y2004i4p371-404.html)

7. Phan, Minh Ngoc and Eric D. Ramstetter, 2004. ‘Foreign Ownership Shares and Exports of Multinational Firms in Vietnamese Manufacturing’, Working Paper 2004-32, Kitakyushu: International Centre for the Study of East Asian Development. An earlier version of this paper was presented in the 9th Convention of the East Asian Economic Association, 13-14 November 2004, Hong Kong.
(www.icsead.or.jp/7publication/workingpp/wp2004/2004-32.pdf)

6. Phan, Minh Ngoc, Nguyen Thi Phuong Anh, and Phan Thuy Nga, 2003. ‘Exports and Long-Run Growth in Vietnam, 1976-2001’, ASEAN Economic Bulletin, Vol.20, No.3.
(http://findarticles.com/p/articles/mi_hb020/is_3_20/ai_n29057943/)

5. Phan, Minh Ngoc and Eric D. Ramstetter, 2003. ‘Comparing Foreign Multinationals and Local Firms in Vietnam’, Working Paper 2003-43, Kitakyushu: International Centre for the Study of East Asian Development.
(http://www.icsead.or.jp/7publication/workingpp/wp2003/2003-43.pdf)

4. Phan, Minh Ngoc and Shigeru Uchida, 2003. ‘Stabilization Policy Issues in Vietnam’s Economic Transition’. Annual Review of Southeast Asian Studies, Research Institute of Southeast Asia, Faculty of Economics, Nagasaki University, Vol. 44 (March).

3. Phan, Minh Ngoc and Eric D. Ramstetter, 2002. ‘Foreign Multinationals, State-Owned Enterprises, and Other Firms in Vietnam’, Working Paper 2002-23, Kitakyushu: International Centre for the Study of East Asian Development. This paper was also presented in the 8th Convention of the East Asian Economic Association, 4-5 November 2002, Kuala Lumpur.
(http://www.icsead.or.jp/7publication/workingpp/wp2003/2003-43.pdf)

2. Phan, Minh Ngoc and Shigeru Uchida, 2002. ‘Capital Controls to Reduce Volatility of Capital Flows; Case Studies in Chile, Malaysia, and Vietnam in 1990s’. Annual Review of Southeast Asian Studies, Research Institute of Southeast Asia, Faculty of Economics, Nagasaki University, Vol. 43 (March).

1. Phan, Minh Ngoc, 2002. ‘Comparisons of Foreign Invested Enterprises and State-Owned Enterprises in Vietnam in the 1990s’. Kyushu Keizai Nenpo (the Annual Report of Economic Science, Kyushu Association of Economic Science), No.40 (December). An earlier version of this paper was presented in the 40th Conference of the Kyushu Keizai Gakkai (Kyushu Association of Economic Science).